[ Tho Tru Tinh | Tho Ngu Ngon | Tho Ta Canh | Tho Tu Than | tulieu | Tho Cham Biem | Tho Khau Khi| Kich Tho |Tho dan ca|Contact Me

 Introduce My Book

 

Lời Mở Đầu

Tiếng Hát Tận Cùng là đứa con tinh thần vô cùng thương yêu của đời tôi, tôi đă ưu mang nó trên 20 năm dài đăng đẵng, ước mơ duy nhất là lưu lại cho hậu thế, có một tầm nh́n thật khách quan, chân thật về ḍng lịch sử của Việtnam từ thuở Hồng hoang cho đến hôm nay

Chính v́ thế, tôi đa dồn hết mọi nỗ lực, tâm tư và vận dùng cả con tim và khối óc thật trong sáng, cởi mở hầu hoàn thành tập thơ nầy.

Tôi không có hoài băo nào hơn, được làm nhân chứng trong một phiên ṭa lịch sử của Tổ Quốc Việtnam mến yêu. Cùng ngót 80 mươi triệu đồng bào Việtnam đă và đang gánh chịu nhiều điều áp bức, nhiễu nhương trong lằn đạn của chủ nghiă tư bản và cộng sản.

Bởi vậy, niềm ước mơ duy nhất của tôi là không những đóng góp một chút nho nhỏ kiến thức về văn học vào một đất nước đă có trên bốn ngh́n năm văn hiến và điểm tô thêm trong nền văn hoá Dân Tộc Việtnam ngày thêm khởi sắc, ngạt ngào hương thơm và đầy tràn màu sắc.

Óc sáng tạo của tôi thể hiện qua ng̣i bút thô kệch, ví thể một cây mía non ngoài đồng khô cỏ cháy, không một ai chăm sóc bón phân và tưới nước, cho nên chưa đủ độ ngọt phục vụ cho nhân sinh. Nhưng tôi tự hănh diện đă trồng được cây mía trong một hoàn cảnh và bối cảnh đầy nguy hiểm và nhiều gian từ lao ngục tù Cộng sản và tại xă hội Hoa kỳ.

Nếu chiếc trống kia không đánh hỏi làm sao kêu được? Và cái chuông kia nếu không gióng lên th́ không thể nào thưởng thức được tiếng ngâm của kim loại. Nếu hôm nay không ai nói lên trăm ngàn nỗi khổ đau và trăn trở của Dân Tộc Việtnam, liệu mai nầy, những thế hệ tiếp nối có thể biết và hiểu được những sự việc ngày hôm nay, không những tránh mà c̣n học được những kinh nghiệm xương máu đớn đau hầu tránh khỏi lạc đường sai lối, sau đó sẽ phát huy những thăng hoa đẹp đẽ của tâm hồn.

Trước khi khơi mở cho những ḍng chữ nầy tôi đă tự nguyện với ḷng tôi, cùng non sông, và Dân Tộc Việtnam rằng:
- Tôi nguyện làm tṛn bổn ph&ận một Công Dân Trong Sáng, tràn đầy t́nh thương và bác ái.
- Đối với Tổ Qu𓁁c tôi không đăm mê đặc lợi, đặc quyền trong quăng đời c̣n lại, để đánh mất lương tri và đạo lư của con Rồng Cháu Tiên.

Tôi tha thiết với những ai biết trân trọng tinh thần dân tộc, biết thương yêu người nghèo khó, biết đau xót khi trông thấy những trẻ thơ khốn đốn, thiếu ăn, thiếu mặc, không nơi chốn học hành, và ngậm ngùi thấy được người thân thương bị xích xiềng trong lao tù Cộng Sản, bởi cha anh của chúng đă can đảm và anh dũng đứng lên tranh đấu cho Tự do, Dân chủ và Nhân quyền dù có bị lưỡi lê và họng súng của bạo quyền Cộng Sản đàn áp…

Thơ của tôi tựa hồ cây đuốc bùng sáng trong giữađêm tối âm u, để cho những tâm hồn vọng ngoại c̣n lạc lối và những người Cộng Sản c̣n mê đắm trong ảo giác, phản tỉnh, nh́n trở về với ánh sáng của lương tri và đạo lư cùng hướng về tiếng gọi của Dân Tộc Việtnam đầy t́nh người và bác ái.

Và thơ của tôi cũng tựa như tiếng chuông lanh lảnh đánh thức những trái tim gian ác, cơ hội, ham đặc lợi háo đặc quyền, hầu mau chóng trở về với trí nhân, tha thứ cho nhau những mê lầm trong dĩ văng sớm t́m về tổ ấm cội nguồn của Dân Tộc Việtnam, cùng nắm tay nhau thề vung đắp hạnh phúc và t́nh người trong đại gia đ́nh Việtnam mến yêu.

Tôi trân trọng tri ân toàn thể thân hữu xa gần, khắp năm châu bốn bể đă và đang t́m đọc thơ tôi. Đồng thời tôi lắng nghe mọi ư kiến ngọn ngào hay cay đắng. Để ước mơ của tôi sẽ trở thành cây mía ngọt ngào.

Redwood City, Ngày 2 thàng 6 năm1996

Bich Quang



Đôi Lời Cảm Tạ

Ảnh ông bà Nguyễn Văn Định và gia đ́nh.



Bích Quang và gia đ́nh vô cùng cảm ơn ông bà Nguyễn Văn Định và gia đ́nh. Ngàn năm, chúng tôi không thể nào quên được ơn sâu nghĩa nặng của ông bà và gia đ́nh đă giúp đỡ cho chúng tôi suốt mười năm dài đăng đẵng khi chúng tôi đang sống trong cảnh nghèo nàn và vô cùng khó khăn để thực hiện tập thơ Tiếng Hát Tận Cùng nầy.

Nguyên vào đầu năm 1983, chúng tôi đă lén gửi những bài thơ trong tập Tiếng Hát Tận Cùng sang Pháp cho một người thông gia nhằm cho thấy chúng tôi muốn nói lên những ǵ là tai nghe mắt thấy xảy ra lúc bấy giờ trên quê hương Việtnam. Không ngờ tập thơ nầy được ông bà Nguyễn Văn Định tiếp nhận bằng một sự chân thành rộng mở. Kể từ dạo đó, về sau mỗi năm ông bà đều gửi quà cho gia đ́nh chúng tôi. Đôi khi có ai về thăm quê hương, ông bà không quên gửi tiền về cho chúng tôi nữa.

Lần đầu tiên, khi tiếp nhận món quà nầy xuyên qua bưu điện Sàig̣n, Việtnam, chúng tôi rươm rướm nước mắt, bởi quá nghẹn ngào, bùi ngùi v́ đầy xúc động, h́nh dung tới ông bà và gia đ́nh. Chúng tôi chưa hề bao giờ nghĩ là một ngày nào chúng tôi sẽ tiếp nhận được món quà nào từ ngoại quốc gửi về, ông bà đă dành cho chúng tôi bằng cả tấm ḷng nhân hậu, bác ái. Chúng tôi cảm kích vô cùng bởi những vần thơ của chúng tôi rung động được người tha hương.

Câu chuyện nầy tưởng chừng không khác mấy chuyện ông Ngũ Tử Tư bên Tàu khi sa cơ thất thế đă được môt thôn nữ dành gói cơm của ḿnh để tặng cho ông. Ngày nay, Việtnam cũng có nhiều người đầy ḷng bác ái, yêu thích văn học nghệ thuật, và sẵn sàng san sẻ ngọt ngào và đắng cay với những người làm công tác văn hóa.

Ông bà đă cảm thông hoàn cảnh của chúng tôi—làm thơ, điêu khắc, và đă từng mang sắc áo Cảnh Sát Quốc Gia—âm thầm sáng tác dưới chế độ Cộng Sản Việtnam. Chúng tôi tựa như chiến sĩ vô danh xông pha ngoài trận địa không hẹn ngày trở về với gia đ́nh mến yêu. Nếu Cộng Sản Việtnam phát giác thấy việc làm của chúng tôi, chắc chắn chúng sẽ biệt giam chúng tôi trong ngục tối muôn đời mà không cần đưa ra xét xử trước công lư.

Chúng tôi và ông bà Nguyễn Văn Định chưa từng bao giờ quen biết, gặp gỡ nhau một lần, tuy nhiên khi ông bà đọc được bài thơ “Anh Thấy Ǵ Không Anh” do chúng tôi gửi qua Pháp. Ông bà đă dành cho chúng tôi một sự mến mộ bởi v́ chúng tôi đă dám dùng ng̣i bút để cực tả một đất nước quá bi thương do chủ nghiă tư bản và cộng sản gây ra khi chưa thoát khỏi cảnh đia ngục của trần gian.

Giờ đây chúng tôi được định cư tại Hoa K۟ỳ, vẫn chưa có cơ hội được diện kiến ông bà nhưng chúng tôi luôn luôn nghỉ đến ông bà, người đă dành cho chúng tôi nhiều ấn tượng sâu xa, xin được tạ ḷng tri ân.

Một lần nữa chúng tôi xin được bày tỏ ḷng biết ơn sâu xa đối với ông bà và gia đ́nh đă đem tới cho chúng tôi một nguồn sinh khí mới, khuyến khích và động viên chúng tôi hoàn thành tập thơ “Tiếng Hát Tận Cùng” nầy.